Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng (Tập 2)
Giới thiệu sách

Review sách Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng (Tập 2)

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng – Tập 2

Con người trên thế gian này đông như vậy, thái độ đối với tình cảm chắc chắn không giống nhau. Có người nghiêm túc như Lâm Uyển, đương nhiên cũng có người không nghiêm túc như Đàm Hy Triết, còn đại đa số thì 50/50. Dĩ nhiên, có cả số ít như Trần Kình, bản thân cũng không rõ rốt cuộc mình thuộc kiểu gì. Nếu đem so sánh, chắc đại đa số mọi người sẽ hạnh phúc hơn chút, người như Lâm Uyển là đau khổ nhất, người như Đàm Hy Triết ư? Sẽ không đau khổ nhưng cũng không hạnh phúc. Còn Trần Kình, chỉ có thể nói, tự tin không bằng tự hiểu.

Xét cho cùng, một người nếu có thể sống hồ đồ thì cả đời hạnh phúc, nếu có thể sống sáng suốt thì cả đời cũng có thể hạnh phúc, nhưng nếu hồ đồ nửa đời rồi chợt sáng suốt, hoặc sáng suốt nửa đời rồi chợt muốn giả hồ đồ, đây đều là sự bất hạnh cực độ.

Cuối cùng, Trần Kình hồ đồ hay sáng suốt? Lâm Uyển chợt sáng suốt hay giả hồ đồ? Liệu con thuyền tình yêu có cập bến bờ hạnh phúc khi giữa họ đã xảy ra bao sóng gió bão giông như thế?

Thông tin chi tiết
Công ty phát hànhCẩm Phong Books
Nhà xuất bảnNhà Xuất Bản Văn Học
Ngày xuất bản04-2013
Kích thước14.5 x 20.5 cm
Loại bìaBìa mềm
Số trang504
SKU2519310539318
Khách hàng nhận xét (10)
laelia LY
4.1 good

gooddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddddd

Nguyen Ly Ai Vy
4.1 Truyện ngược và đọc mệt tim quá

Nói thật thì mình không thích truyện này, đọc văn án thấy khá hay và tình cờ mua được tập 1 tại hội sách của nên lùng mua tập 2 để đọc luôn 1 thể. Tuy nhiên, phần 1 truyện ngược kinh khủng, ngược thê thảm luôn. Và cảm giác mà nhân vật nữ chính cho mình là sự bất tài cũng không hẳn phải nói là bất lực, nhu nhược, và cam chịu. Cách nam chính yêu cũng thật quá nực cười, ai đời em trai mình gây nên lỗi lầm với người ta mà hết lần này đến lần khác thương tổn người ấy đến như vậy. Nói chung là đọc thấy mệt não mệt tim quá

Thanh Dao
4.1 Hay

Ở tập này có 1 sự chuyển biến trong cách đối xử của nam chính với nữ chính, anh đối xử với cô nhẹ nhàng hơn, ấm áp hơn. Chị "tiểu tam" xuất hiện trong truyện khá mờ nhạc. Tôi cảm thấy khá hài lòng với kết thúc của truyện. Một kết thúc HE theo đúng mong ước của mọi người. Cảm thấy hơi tội cho nữ chính khi phải một mình nuôi con đến 3 tuổi. Có lẽ Lâm Uyển chấp nhận Trần Kình là vì đứa con, nhưng tôi thấy rất mãn nguyện vì Trần Kình thực sự yêu Lâm Uyển. Sau bao nhiêu sóng gió, tình yêu của họ đã được đền bù xứng đáng. Nói chung là truyện hay, tôi đọc mấy lần vẫn không chán!

Nguyễn Phương Anh
4.1 Hay

Ở tập 1 chúng ta thấy quá nhiều chuyện xót xa rồi,hầu như chỉ có sự đau khổ và uất ức. Ở tập 1 này có phần nhẹ nhàng hơn, một Trần Kình dịu dàng hơn, hết lòng quan tâm đến người con gái tên Lâm Uyển, cảm thấy lương tâm dằn vật cũng vì Lâm Uyển, để rồi anh nhận ra tình cảm thật sự của mình dành cho cô là tình yêu. Anh kiên trì giúp cô vượt qua căn bệnh trầm cảm. Còn Lâm Uyển cuối cùng cũng vượt qua nỗi đau của quá khứ sống tiếp cuộc đời của mình bên cạnh Trần Kình. Một cái kết HE cho cả hai.

Dương Thị Bích Trâm
4.1 Dằn vặt và tha thứ

Tập trước Trần Kình bạo lực đáng sợ bao nhiêu thì qua tập này anh trở nên dịu dàng yêu chiều cô bấy nhiêu,có lẽ nếu không vì giúp cô chữa trị chứng bệnh trầm cảm thì chúng ta sẽ mãi thấy một Trần Kình hung ác bạo ngược chăng?Nhưng dù sao cũng nhờ chứng bệnh của Lâm Uyển mà anh cũng nhận ra được sự sai trái của mình,đau đớn tự dằn vặt bản thân,có hối hận nhưng tất cả đều quá muốn,từ đó mong muốn chữa bệnh cho cô,chịu làm bao cát giúp cô giải toả,kiên nhẫn hơn rất nhiều,Mình thấy dù đoạn cuối Lâm Uyển chịu trở lại với Trần Kình,nhưng cô vẫn luôn còn tình yêu với người yêu cũ,trở lại với anh phần lớn cũng chỉ vì đứa con,cô có thật sự yêu anh không thì cũng không biết nhưng chắc chắn không bằng tình yêu của anh dành cho cô.

Thùy Nhi
4.1 Hay!

Đọc xong tập 1, tôi không khỏi điên tiết khi trên đời này có người đàn ông như vậy. Nhưng có lẽ mỗi soái có một cái bá đạo riêng, Trần Kình tuy gia trưởng, bá đạo nhưng tận sâu trong TK, luôn tìm kiếm một tình yêu đúng nghĩa, có lẽ Lâm Uyển là khắc tinh của TK. Tập 1 tuy chi tiết nhiều nhưng chung quy cũng là làm mọi cách để TK giận, nên tôi cảm thấy mờ nhạt. Và rồi tập 2 là một bức phá của bộ truyện. Truyện kết thúc HE rất đẹp và hay :)

Phạm Ngọc Khánh Linh
4.1 Hay và lôi cuốn

Đây là một câu chuyện ngược đến thê thảm với motif không mới nhưng cách viết của tác giả đã đem đến cơn gió mới cho truyện. Thật ra lúc đầu khi đọc tập 1 mình cũng thấy hơi chán và nản vì tuy chuyện cũng rất lôi cuốn nhưng đọc những đoạn ngược lại hơi mệt đầu và đau tim nhưng sang đến tập 2, quả thực mình đã đọc rất say sưa, đọc một lèo cho đến khi hết. Ở tập 2 ta có thể thấy sự chuyển biến rõ rệt của Trần Kình, từ một người vô cùng ngạo mạn, lạnh lùng, sắt đá...trở thành một người dịu dàng xen lẫn chút bá đạo và hơi trẻ con khi nhận ra mình yêu Lâm Uyển. Còn Lâm Uyển cũng có sự thay đổi trong tâm tư và tình cảm, sự thay đổi của Lâm Uyển chỉ từ từ và không rõ rệt. Tuy nhiên sau khi đã chịu biết bao đau khổ, tủy nhục thì sự biến chuyển chậm rãi này cũng là hợp lý. Câu chuyện kết thúc HE và cái kết này làm mình rất hài lòng bởi sau khi đã chứng kiến hết tất cả những dằn vặt, đau thương, áy náy.... của hai nhân vật chính thì họ đáng được hạnh phúc.

Draculla Macarong
4.1 Mô típ củ

Mặc dù mình chẳng đọc truyện nhưng cái văn án tóm tắt và các nhận xét của các bạn đã đọc mình cũng biết được nội dung truyện. Vẫn là cái mô típ "cường thủ đoạt hào" chú ý đến người rồi nổ dục vọng muốn chiếm hữu, giam cầm và tàn bạo với nữ chính khi nữ chính ko nghe lời sau đó hồi hận, ăn năn, tìm cách lấy lòng nữ chính. Cuối cùng hai đứa đến với nhau. Đây là cái kiểu mô típ mình gặp nhiều làm mình ức chế không chịu được mà đã đọc lại ko dứt được nên mình cố né nhận ra là tránh đi ko đọc. Theo mình chẳng có gì là yêu ở đây, có thể nam chính là yêu đấy nhưng cái kiểu yêu đó ko chấp nhận được, còn nữa chính chẳng yêu gì đơn giản đó là một hội chứng tâm lý của kẻ bị giam cầm bị bao ngược thời gian dài khi nhận được chút nhìn nhận của người giam cầm mình bắt đầu ỷ lại và nhầm tưởng đó là yêu, cái này có trong sách về tâm lý. Kết thúc chúc các bạn đọc bị ngược não đẹp ≧﹏≦

hoang dung
4.1 Truyện ngược luyến hay, hãy kiên nhẫn.

Truyện này có lẽ dc xếp vào dạng ngôn tình tổng tài, ngược, sắc,... nghe thì phát oải, nhưng thực chất đọc rất khá. Bản dịch chất lượng, câu từ trau chuốt, lồng ghép nhiều triết lý, bài học cuộc sống. Nội dung thì dù là motip cẩu huyết nhưng ko có tiểu tam tiểu tứ, gia đình cực phẩm, mẹ chồng nàng dâu,... nói chung chỉ xoay quanh 2 nhân vật chính, ko có con muỗi nào vo ve quanh đấy.. 2/3 đầu của tập 1 đọc rất khó chịu vì nam chính ko tốt, nhưng nếu kiên nhẫn đọc thêm nữa, độc giả sẽ dc ăn "quả ngọt" từ tác giả. Cách dẫn dắt người đọc, thả thính dần dần từ tập 1, cách tháo gỡ nút thắt của tác giả khá tuyệt. Tinh tuý của truyện nằm ở tập 2 hết trơn :)) ở tập 2, độc giả sẽ hiểu tại sao Lâm Uyển lại non nớt và nhu nhược như vậy (theo một số đánh giá), sẽ gặp dc 1 Trần Kình khéo léo và thấu hiểu sâu sắc khi giúp đỡ Lâm Uyển có dc một cuộc sống mới hạnh phúc, độc lập của riêng bản thân; ngoài ra, cũg vô cùng thoả mãn khi Trần Tuý đối mặt với toà án lương tâm, đã tự thú trước pháp luật bất chấp sự phản đối của gia tộc. Dưới đây là trích đoạn ở tập 2, ở đây mình thấy đã lột tả dc khá rõ tâm trạng của nữ chính - Lâm Uyển. "Cô vẫn là ếch xanh, là một con ếch xanh ngủ quên dưới đáy giếng, bên cạnh chỉ có một con rắn đang khè lưỡi lượn quanh. Ếch sợ rắn, rắn cũng đã hơn một lần cắn ếch, nhưng khi giông tố ập đến không ngờ con ếch đó vẫn bất giác dựa dẫm vào tên hàng xóm độc ác của mình."

nguyễn lam
4.1 Lâm Uyển

Lâm Uyển - cũng như những nữ chính khác của tiểu thuyết ngôn tình, cô thông minh, xinh đẹp và cá tính, nhưng dưới ngòi bút của Lưu Tiểu Mị thì Lâm Uyển lại có nét đặc biệt riêng. Cô tự lập, chững chạc nhưng cô cũng chỉ mới hai mươi tuổi, thế nên khi gặp bất công, oan khuất, cô cáu gắt, phản kháng bằng những hành động trẻ con và sốc nổi. Trần Kình nổi giận, cô sợ hãi, sợ, nhưng vẫn làm. Đó là điểm mình thích ở Lâm Uyển, phản kháng và sợ hãi, sự mâu thuẫn trong cô làm mình có cảm giác rất thật. Một điểm khác nữa mình thích ở Lâm Uyển là sự kháng cự Trần Kình từ tinh thần đến thể xác, từ chết lặng đến không còn cảm giác của cô. Mình đặc biệt thích tác giả miêu tả tâm lý của Lâm Uyển ở mặt này, rất logic: căm hận, kháng cự, chán nản, stress, trầm cảm, yêu và đối mặt. Có lẽ thời gian là liều thuốc tốt nhất để làm lành mọi vết thương, làm mờ oán hận, đồng thời nó cũng ghi dấu yêu thương, làm đậm tình yêu, với sự hối hận và hi sinh của Trần Kình, anh và Lâm Uyển xứng đáng có được hạnh phúc. Yêu Trần Kình là sự lựa chọn khó khăn nhất của Lâm Uyển, cha mẹ của Vương Tiêu có tha thứ cho cô không, mình không biết, nhưng mình tin, yêu thương sẽ xóa nhòa mọi oán hận.

LÊN ĐẦU TRANG