Cấp Visa Cho Trái Tim
Giới thiệu sách

Review sách Cấp Visa Cho Trái Tim

Cấp Visa Cho Trái Tim

Tôi biết điều này thật ngớ ngẩn, thực sự ngớ ngẩn khi tiếc nuối một người cũ bội bạc và bỏ qua một người yêu mình bằng cả trái tim. Song đôi khi, bạn chỉ có thể nhìn thấu mọi chuyện khi tất cả đã đi qua, để ngồi bình tâm bên tách trà chiều và vỡ lẽ người ta rời xa không phải bởi hết yêu, mà bởi người ta muốn bạn học cách yêu thương chính mình. Một người nào đó bước ra khỏi cuộc sống của bạn không có nghĩa bạn là người có lỗi và phải chịu đựng sự giày vò. Mỗi người chúng ta đều sở hữu quyền được yêu thương. Nhưng quyền lợi luôn đi kèm nghĩa vụ, bạn đã thực hiện nghĩa vụ yêu thương bản thân mình? (Tác giả Dung Keil)

Đôi khi tôi thèm muốn quay trở lại quãng thời gian tuổi trẻ, để được dịch chuyển khắp mọi nơi, và được yêu đến tận cùng. Tôi đọc Cấp visa cho trái tim, và cảm thấy tiếc nuối cho chính mình, hối hận đã để quá nhiều điều “muốn làm” trôi qua trong sự bận rộn mang đầy tính ngụy biện của bản thân. Tình yêu trong “Cấp visa cho trái tim” tự do, phóng khoảng và không bi lụy, ít nhiều khiến bạn giật mình nếu đã trót lãng phí thời gian. (Đức Long – tác giả cuốn sách Bestseller Xóa hết dấu vết trước khi về nhà)

Thông tin chi tiết
Tác giảDung Keil
Công ty phát hànhLimbooks
Nhà xuất bảnNhà Xuất Bản Văn Học
Ngày xuất bản04-2014
Kích thướcĐang cập nhật
Loại bìaBìa mềm
Số trang317
SKU2516376025120
Khách hàng nhận xét (10)
Nguyễn Diệu Hương
3.6 Khá được

So với quyển "phóng viên lữ hành" lần trước của chị Dung Keil thì mình thích quyển này hơn. Bố cụ câu chuyện có vẻ có sức hấp dẫn, tuy nhiên mình thấy nó vẫn chưa thực sự quá nổi bật? Cảm thấy có gì đó khá buồn bã ngay từ những dòng văn đầu tiên. Dù vậy mình thấy trong mỗi tác phẩm của chị Dung Keil tuổi trẻ luôn được nhắc đến qua những con chữ, kiểu như một nỗi vấn vương, tiếc nhớ vậy, cuốn này cũng thế. Lẽ ra cuốn sách này mình chỉ cho 3 sao thôi nhưng thấy bìa sách đẹp quá nên cho thêm 1 sao nữa

Nguyễn Minh Tiến
3.6 Tạm

Đây là quyển sách đầu tiên mình mua của tác giả Dung Keil dù đã biết chị qua nhiều tuyển tập của báo Hoa học trò - Sinh viên Việt Nam. Cấp visa cho trái tim là tên của một truyện ngắn được lấy làm tên sách. Giống như nhiều bạn truyện mình thích nhất cũng là tam giác mạch, những truyện ngắn còn lại đều ở mức được chứ không hẳn là dở. Hình ảnh bìa rất đẹp, gợi được sự tò mò hứng thú, chất lượng giấy cũng khá tốt. Hy vọng Dung Keil sẽ chăm chút cho các câu chuyện hơn để cho ra đời nhiều tác phẩm chất lượng hơn nữa.

Nguyễn Việt Anh
3.6 Rất Hay

Những mối quan hệ mở, những thử thách, hành trình được chị Dung Keil miêu tả một cách rất chân thực. Những băn khoăn trong tình cảm, cuộc sống, những đoạn kết để lửng đã khiến mình suy nghĩ về thời gian, những thứ đã làm được và chưa làm được trong cuộc sống, những khoảng thời gian đã đi qua không bao giờ trở lại. Và cuốn sách đã khiến mình nhận ra phải yêu đến cùng, sống đến cùng trong quãng thời gian của tuổi trẻ. Cảm ơn chị Dung Keil đã mang đến một tác phẩm rất hay cho người đọc.

Mơ Mốc
3.6 Bình thường!

Theo tôi thấy các truyện ngắn của Dung Keil viết trong cuốn sách này thật sự nhàm chán. Nội dung trong các câu chuyện đều là về du học sinh, không có gì mới mẻ,thêm vào đó lối hành văn của Dung Keil khiến tôi cảm thấy không nhiều cảm xúc, hơi …lạc lỏng, không ăn nhập.Tôi chỉ có ấn tượng duy nhất với truyện ngắn Tam giác mạch trong cuốn sách này, các truyện ngắn còn lại như cứ đều đều, hao hao giống nhau. Tôi vẫn thích cách viết tự nhiên vui vẻ sôi nổi của Dung Keil trong các tác phẩm khác hơn.

Nguyễn Thị Thu hương
3.6 Được

Cấp visa cho trái tim, nói hay thì tôi thấy cũng không hẳn, nói dở thì không phải. Tôi nghĩ cuốn sách dừng lại ở một mức khá an toàn. Cuốn sách là tập hợp của những câu chuyện - hầu hết nói về tình cảm teen. Truyện nhẹ nhàng và nhiều ý nghĩa. Tuy nhiên, truyện cũng không hẳn là quá mới và để lại nhiều ấn tượng, nhất là khi thị trường sách hiện nay đầy rẫy sách với các thể loại, mà thể loại truyện ngắn Việt Nam thì nhiều vô cùng. Và lại theo tôi, khi viết về mảng tình cảm, Dung Keil vẫn còn có cái gì đó hơi khô cứng - mặc dù văn phong, câu cú của chị đều ở mức được.

Lê Thư
3.6 Hay

"...Không phải tôi nghĩ câu ấy thích tôi gì đâu. Chỉ là sự nhạy cảm ngớ ngẩn đã đẩy tôi vào trạng thái đánh lừa chính mình. Thế đấy." Mặc dù tôi chưa từng có những chuyến đi, nhưng...những thứ tình cảm như trên thì có. "Cấp visa cho trái tim" giống như một người bạn tuyệt vời, người bạn có thể đọc được tất cả suy nghĩ của tôi, và tôi thì chỉ biết lặng thinh nghe bạn nói và cảm nhận. Nó mang đến một điều kì diệu kiểu buồn buồn sao đâu, mà cảm thấy hạnh phúc sao đâu !

TkiềuJung Pinky
3.6 Tình yêu trong mỗi chuyến đi

Dung Keil là 1 trong những tác giả hiện nay đang rất được yêu mến, do tin tưởng vào tài năng của chị ấy nên mình quyết định chọn mua quyển sách này. Vì do sách là sự kết hợp của nhiều mẫu truyện ngắn nên mỗi truyện chưa tới 10 trang thực sự nó không có dấu ấn sâu sắc đối với bản thân tôi. Nội dung của mỗi truyện điều nói đến hầu hết một vấn đề. Đi đến một đất nước khác và có một tình yêu. Tuy nhiên cách viết khá tốt và lời văn tự nhiên, nhẹ nhàng. Nếu Dung Keil định cho ra mắt một quyển sách khác thì tôi mong toàn bộ chỉ hướng vào một câu chuyện hoặc nhiều nhất cững chỉ 3-4 truyện là đủ. Quá nhiều đâu phải lúc nào cũng tốt

Đỗ Hương
3.6 Nhẹ nhàng

Trong truyện của Dung Keil lúc nào cũng cảm nhận được một chút gì đó nhẹ nhàng, sâu lắng, ngọt ngào, bình yên. Mỗi câu chuyện ở đây là một chuyến đi, chuyến đi đến hạnh phúc. Tình yêu của những người trẻ được gói ghém, đong đầy sau mỗi hành trình. Những câu chuyện rất thật, cảm giác như đang nhìn thấy hành trình của những người bạn xung quanh ta hay đôi khi có cả câu chuyện của ta trong đấy, bất giác mỉm cười, cảm thấy hạnh phúc vì có người hiểu được những gì ta đang nghĩ và lại có thể làm chúng trở nên sinh động và khó phai đến thế.

Tram Nguyen
3.6 Dễ thương, thực tế, đầy thú vị !

Tôi đã từng biết đến Dung Keil qua cuốn "Yêu như một cái cây". Tôi thích cô ấy bởi vì những gì cô ấy đã trải qua và chiêm nghiệm được giúp ích cho tôi rất nhiều trong đời sống tình cảm. Khi đọc "Cấp visa cho trái tim", một lần nữa cô ấy đã không làm tôi thất vọng khi kể về những chuyến đi, những trải nghiệm thú vị ở xứ sở Đại Hàn. Những câu chuyện, những mối tình tuy ngắn thôi nhưng cũng để lại cho người đọc những cảm xúc rất thật và cảm thấy yêu đời hơn qua những câu chuyện ấy. Bìa được trình bày đẹp mắt, gọn gàng, nội dung hay và mới lạ là những ưu điểm. Tuy nhiên có một lỗi nhỏ chính là sách in bị trùng từ trang 160 và chỉ thích hợp đọc mỗi ngày một chuyện, giống như mỗi ngày là một chuyến đi nếu không sẽ gây ra cảm giác nhàm chán.

Hoàng Khánh Linh
3.6 Cho một trái tim bay

"Phía ngoài cửa sổ, nắng đã tắt. Đám lá cây đang vào mùa đổi lá đượm vẻ trầm buồn. Một tiếng chim bất chợt vang vọng, gợi những gì xa xôi không rõ..." Những dòng chữ mở đầu nhẹ nhàng, da diết. Đượm buồn mà tinh khôi. Có một mãnh lực hấp dẫn tôi phải đọc hết từng chữ trong câu chuyện này. Và thế là tôi đọc, đọc say sưa, đọc nghiền ngẫm, đọc mà như cảm thấy rằng mình đang bay trong câu chuyện vậy. Những câu chữ cho tôi gặp gỡ Đan- cô gái tài năng và luôn tỏ ra là mạnh mẽ nhưng thực chất bên trong lại yếu đuối vô cùng. Tôi nhìn thấy ở nhân vật Đan chút gì đó thân quen, rồi cũng chợt nhận ra một tôi trong đấy- luôn gắng tỏ ra mạnh mẽ để che dấu những gì yếu mềm bên trong. Sự đồng điệu khiến tôi có cảm tình với Đan và tò mò muốn biết cách cô ấy muốn đối mặt với mọi việc ở nơi xứ người. Rồi Đan gặp Yohan, chàng trai người Hàn tốt bụng. Tôi lặng lẽ theo sát từng bước chân của họ, cũng cảm thấy hứng khởi khi cũng họ tham gia những chuyến thăm thú nước Hàn, cũng tò mò muốn hiểu hương vị của rượu sô chu cay xè, cũng buồn tiếc khi Đan phải rời Yohan để trở về Việt Nam và cũng thấy yêu Yohan khi đọc những dòng tin nhắn của cậu. Đâu phải mình Đan thấy trời đất chuyển sang màu hồng rực mà còn có tôi, tôi cũng nhìn thấy những cảm xúc mà Đan đang thấy... Tôi cảm tưởng Dung Keil viết " Cấp visa cho trái tim" như là dành cho tôi vậy. Những cảm xúc tôi trải qua, Dung Keil gợi lại nó. Những cảm xúc tôi chưa biết, Dung Keil lấp đầy. Dung Keil cũng khiến tôi phải chờ. Chờ điều gì? Là chờ hạnh phúc! Luôn là một cái kết mở, để người đọc tự tượng tượng cách để câu chuyện tiếp tục. Tôi thích ở Dung Keil cái cách mà cô ấy để cho mỗi người tự kết mỗi cái kết khác nhau bởi cảm nhận của mỗi người là khác nhau, cách họ muốn câu chuyện kết thúc là khác nhau... . Nói thế nào nhỉ? Cuộc sống này khó lắm để tìm được những người thực sự hiểu mình và có lẽ là tôi may mắn. Tôi đã tìm được Dung Keil như một người đọc được xúc cảm của tôi vậy. Và kể từ khi ấy tôi bắt đầu tìm đọc những tác phẩm của Dung Keil như đi tìm một chốn yên bình trong tâm hồn. Có thể có người không thích truyện của Dung Keil, có thể có những người chê bai truyện của Dung Keil, nhưng tôi mặc kệ, tôi sẽ vẫn luôn tìm đọc truyện của cô cho tới khi cô ấy ngừng viết. Vì tôi đã tìm được một tâm hồn đồng điệu...

LÊN ĐẦU TRANG